Saturday, May 5, 2012

Làm Tình Với Mùa Đông



Chiều hôm lái xe qua phố, ngỡ ngàng thấy đông trần truồng, khoe từng mảng thịt da căng mọng, hưng hức gợi tình.  Đông đứng đấy trơ trụi và kiêu hãnh đầy dục tính trong cái tiết trời giá lạnh của một mùa mới của đất trời.  Lần đầu tiên tôi bắt gặp đông trong một dáng vẻ kỳ lạ, đầy bí ẩn và quyến rũ như thế.

Người ta thường nghĩ đông là hiện thân của sự lạnh lẽo, giá băng, là chứng tích còn sót lại của một cuộc chơi đã rã rời, mệt mỏi.  Đông cũng vốn luôn được nhân gian khoác lên mình nó cái ý nghĩa buồn bã của sự chết chóc, cái dáng vẻ thê lương của những nghĩa trang hiu quạnh.

Nhưng không!  Hãy một lần này cùng tôi gạt bỏ những định kiến mặc nhiên, những nghĩ suy giùm người khác, để nhìn đông với ánh mắt hồn nhiên, trong vắt của một đứa trẻ thơ và chạm vào đông với đôi tay run rẩy vì những khát khao sinh lý bản năng của một con người trần tục.

Trong ánh nhìn đó và trong cái sờ chạm ấy, đông hiện ra trinh nguyên và hồng hoang như ngày trái đất mới chỉ có Adam và Eva, và không ai khác.  Từng tế bào trên cơ thể mùa đông hả hê, khoan khoái khi trút bỏ lớp vỏ bọc bao ngoài bấy lâu nay, vốn được dùng để đóng trọn vai tuồng thánh thiện.  Được giải thoát, và sống thực với lòng mình, đông nhởn nhơ, vô tư trần truồng giữa trời đất, rên khẽ những thanh âm kỳ bí, réo gọi ái ân. 

Trời lập đông.  Những đàn dơi đã âm thầm rủ nhau cùng đi tìm giấc ngủ vùi.  Tôi cũng vùi mình vào giấc mơ hoang dại trong đêm, với đông trong vòng tay.  Ôm đông thật chặt trong niềm mê đắm, tôi cuộn mình rơi vào khoảng hư không được cấu thành bởi những cảm giác phấn khích ngất ngây của một thứ men say và những thanh âm kêu gào kỳ quái của giống mèo hoang.

Không còn ý thức hiện hữu.  Không còn nghĩ suy, phân biệt.  Không còn ngày.  Không còn đêm.  Không còn anh.  Không còn em.  Tất cả còn lại chỉ là một thứ xúc cảm nhục dục chảy tràn như dòng thác lũ.  Xúc cảm ấy cứ dâng, dâng lên cao mãi... Không có đỉnh điểm giới hạn. 

Tôi điên dại bấu víu vào lưng đông như tìm một điểm tựa cho những cú húc uốn mình thật mạnh và thật sâu.  

Trên những đồng cỏ mênh mông, tiếng những con tuấn mã dập dồn phi nước kiệu nghe văng vẳng mơ hồ như trong một cõi không gian không thực.  Trong những khu rừng rậm ẩm ướt, thấp thoáng hình dáng loài rắn miệt mài bò trườn qua những vùng miền hoan lạc.  Những tế bào thần kinh căng ra sảng khoái đến mức tận cùng như dây đàn đã được điều chỉnh cho những nốt nhạc thăng hoa cao nhất.

Tôi cứ thế thấy mình trôi nổi, bập bềnh trong một cảm giác chếnh choáng, chơi vơi bất tận.



Bất thần, đông ghì chặt lấy tôi như cố hút hết sức nóng từ bờ ngực nở nang, vun đầy ấm áp.  Tôi quắp chân đông, đông gác chân tôi, thịt da chạm thịt da, hun nóng dần những diện tích giao thoa đang vui mừng hội ngộ.  

Từng giọt giá băng trên người đông tan chảy và được sưởi ấm, hóa thành những chất bôi trơn cho đường đến thiên thai ướt mềm.  Sóng tiếp tục nhấp nhô những đợt sóng triền miên, ngày càng nhanh hơn, dập dồn hơn như biển ngày gió lộng.  Môi tôi tìm môi đông lạnh căm, dần sưởi nóng đôi bờ môi buốt giá.

Rồi sau một cú khóa chặt đột ngột của đôi chân, có tiếng sét nổ tung trong thinh không làm lung lay trời đất.  Dung nham trào ra không ngơi nghỉ từ miệng núi lửa có hình dáng của vật gây khoái cảm.  Sau tiếng nổ, tôi trở nên mê dại, văng ngả người ra đằng sau, ngay đúng vào tâm điểm của niềm nhục cảm đỉnh cao.

Trong cơn mê sảng ngất ngây, ý thức tạm ngủ quên trong một ngăn kéo khóa chặt nào đấy của bộ não, tôi nhìn ngắm đông đang khoác trên mình diện mục thuở hồng hoang.  Đông nằm đó không xiêm y, không trang điểm, trần truồng nhưng không còn lạnh lẽo.  Sau cơn bão ái ân, đông nồng ấm hơn hết bao giờ. 



Tan rồi lớp áo giá băng, đông như trở thành một thực thể khác mà niềm nhục cảm chẳng hề vơi đi. Những làn sóng cảm giác chưa kịp nhạt nhòa, đông đã trở mình với duyên dáng vẹn nguyên. Vẫn đó hừng hực những khát khao, kiếm tìm, khám phá. Vẫn đó những mê mải, mong đêm đừng bao giờ qua, mong đêm hãy dài vô tận. Và vẫn đó phút giây trời và đất giao nhau với tiếng sét âm dương.


Ôm chặt đông lần nữa trong niềm mê cảm tái sinh, tôi có cảm giác đất trời chung quanh tôi dường như đang là mùa hạ nồng cháy.

Kia, ký ức trên bãi biễn một chiều hôm như sống lại dập dồn:  Những gò bồng đảo thổi căng hết mức những cánh buồm trên biển cả.  Những ngọn sóng thần đổ chụp xuống bãi biễn những cú đổ sụp thình lình cực khoái.  Những chú tinh binh nằm chết la liệt trên bờ cát sau khi đã dấn sâu vào những thung lũng róc rách suối nước và xum xuê cây lá.     

Trong vùng giao thoa của những ký ức ái ân, trong màn sương dục tính mông muội rối bời, không gian và thời gian không còn hiện hữu nữa. 

Chỉ còn lại tôi và... mùa đông.   

10/12/2011
Jeffrey Thai

No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.