Showing posts with label Tạp Văn. Show all posts
Showing posts with label Tạp Văn. Show all posts

Sunday, February 5, 2017

“You Look Like An Actor” – Jeffrey Thai


Người phụ nữ ấy nhìn tôi chằm chằm với một ánh mắt rất lạ hơi khó hiểu, khiến tôi cảm thấy chột dạ. Tôi tự nói với mình trong tích tắc là, mình có làm gì đâu kia chứ, mình chỉ đang đứng đây, tại quầy tính tiền này, để trả lại những quần áo đã mua trên mạng nhưng không vừa ý thôi mà. Thực ra, khi vừa bước vào trong trung tâm mua sắm to lớn này (mà ở đây gọi là “mall”) thông qua cánh cửa kính bên hông, từ bầu trời chan hòa ánh nắng mùa đông bên ngoài, tôi đã trông thấy bà ta ở quầy tính tiền phía bên kia hơi xa một chút, nhưng vì thấy bà ta đang bận phục vụ khách hàng nào đó, nên tôi đã không đến đó để trả hàng.

Saturday, November 26, 2016

Tiếng Nói Lisa - Một Tiếng Nói Đẹp [Jeffrey Thai]



Không dưng tôi bỗng thấy mình có ý mong chờ được nghe tiếng nói ấy. Tiếng nói ấy có phần nào khàn và đục, chứ không hẳn là trong trẻo và dịu êm như những tiếng nói phụ nữ thường tình khác. Dẫu vậy, qua cách nói và giọng nói riêng biệt (với âm tr và âm r được nhấn mạnh hơn mức bình thường), tiếng nói ấy lại có một sức thuyết phục mãnh liệt.

Sunday, October 30, 2016

Tôi Đã Nghe, Tôi Đã Thấy - Jeffrey Thai



Tôi sống ở nơi này, thật xa lắm với quê hương. Còn nhớ các chuyến bay đưa tôi qua Mỹ cách đây gần hai thập kỷ trước đã cho tôi cái cảm giác là chúng dường như kéo dài vô tận. Cũng phải, lần đầu phải đi xa thế mà; và hơn nữa, có cuộc hành trình trên không nào lại cứ triền miên như thế; thời gian bay đã dài, mà thời gian đợi chờ quá cảnh ở các sân bay lại thậm chí dài hơn. Sau này, tôi mới biết được là, sỡ dĩ phải quá cảnh nhiều như vậy, là vì tổ chức bảo trợ muốn giảm thiểu chi phí cho vé máy bay mà họ cho mượn. Dẫu thế, thời gian tôi phải ngồi trên máy bay liên tục hiện giờ là 24 giờ, nếu muốn về lại quê hương - một khoảng thời gian có thể xem là dài nhất cho mọi chuyến bay trên quả địa cầu này.

Saturday, October 22, 2016

Ký Ức Buồn Việt Nam: Khói Thuốc & Men Rượu (Phần II) - Jeffrey Thai



Hồi tưởng lại sinh hoạt nhà trường VN và hình ảnh làm thầy của mình ngày ấy, tôi thấy mình như vừa trở lại một không gian tuy quen thuộc thật đấy, nhưng lại có nhiều điều rất đỗi kỳ hoặc.  Một trong những điểm kỳ hoặc ấy là học sinh ở lứa tuổi cấp ba, đa phần, đã biết hút thuốc và uống rượu; và chúng tôi, những giáo viên mới ra trường, cũng hút thuốc và uống rượu cùng với chúng, giữa thanh thiên bạch nhật, và giữa bàn dân thiên hạ, như là một sinh hoạt sống, một điều gì đó rất đỗi bình thường.   

Ký Ức Buồn Việt Nam: Khói Thuốc & Men Rượu (Phần I) - Jeffrey Thai



Nhận định về tuổi trẻ VN hiện nay, có người (và chắc hẳn là rất nhiều người) cho rằng:  Họ hút thuốc lắm, bia rượu nhiều...  

Tôi đọc được những nhận định ấy.  Tôi không ngạc nhiên.  Chỉ cảm thấy hơi buồn.  Thực ra, phải nói là rất buồn.  Nhưng có lẽ khi nỗi buồn đã trở nên quá cũ kỹ và nhàm chán thì việc diễn tả đúng cường độ của nó bỗng trở nên thừa thãi.   

Monday, September 5, 2016

Vinh Quang Chỉ Là Điều Dối Trá - Jeffrey Thai



Có một người phụ nữ mặt mũi coi cũng được vừa xuất hiện trên chính trường Việt Nam.  Không chỉ xuất hiện thôi mà là còn xuất hiện trên đỉnh của vinh quang.   Là một phụ nữ "chân yếu tay mềm" mà đạt được vị trí cao chót vót ấy - vị trí Chủ Tịch Quốc Hội của cả một đất nước, nếu không là vinh quang thì còn là gì nữa.  

Sunday, August 21, 2016

Chị Bán Rau - Jeffrey Thai




“Phải người Việt không?”

Câu hỏi nhẹ nhàng, trống không, không có chủ từ ấy được phát ra từ một người phụ nữ trung niên có vẻ mặt khắc khổ.  Khi tôi vừa ra đến bãi đậu xe từ trong một siêu thị thực phẩm quốc tế, thì chị tiến đến gần tôi, dè dặt hỏi như thế.  Chị dè dặt cũng phải.  Chị hỏi trống không cũng phải.  Vì tôi vốn không có cái dáng vẻ “thuần Việt” quen thuộc của đa số người Việt khác, nên khi tôi chưa mở lời nói tiếng Việt, thường thì người ta cho rằng tôi đến từ một đất nước Đông Nam Á nào khác.  Mà khi đã chưa chắc đối tượng mà mình tiếp cận là người Việt thì việc đặt chủ ngữ vào câu hỏi, há chẳng phải là một điều thừa thải hay sao.

Sunday, August 7, 2016

Hạnh Phúc Chỉ Là Điều Dối Trá - Jeffrey Thai



I)  Đã có lần tôi viết về hạnh phúc.  Lần ấy cách đây cũng đã năm năm.

Lần ấy, tôi viết:  hạnh phúc, thực ra, không tồn tại ở trạng thái nguyên thể (tức là một khối vẹn nguyên).  Hạnh phúc, nếu có chăng, chỉ là những mảnh vỡ, nếu xét về phương diện độ dài thời gian.  Nghĩa là, trong đời sống của mỗi con người, không bao giờ hiện hữu hình bóng của một thứ hạnh phúc đích thực và trường cửu, mà họa chăng chỉ có những khoảnh khắc rời rạc của hạnh phúc mà thôi.  Những khoảnh khắc ấy đôi khi thật ngắn ngủi, đôi khi dài lâu hơn; nhưng dù ngắn hay dài, chúng đều mang dáng nét của sự phù du, vô thường.

Sunday, March 13, 2016

“Ráng Chiều”… Đã Tắt! – Jeffrey Thai




Chuông điện thoại bất ngờ reo lên vào lúc tầm ba, bốn giờ sáng khiến tôi có ít nhiều ngạc nhiên. Ngạc nhiên không chỉ vì giờ giấc, mà còn cả vì tiếng chuông; tiếng chuông điện thoại nhà tôi suốt tháng quanh năm hầu như chẳng reo lên bao giờ vào bất kỳ giờ nào, cả điện thoại di động cũng thế. Đã từ rất lâu (lâu lắm rồi), tôi rất hiếm khi gọi cho một ai đó, và hầu như cũng chẳng ai gọi mình (ngoại trừ những cuộc gọi thỉnh thoảng từ các dịch vụ). Thoảng khi có chăng chỉ là đôi ba cuộc điện thoại gọi nhầm số làm phá tan không gian tĩnh lặng, và sự lặp đi lặp đó khiến tôi không còn quan tâm đến tiếng chuông reo. 

Thư Gửi Người Em Gái YuMe Bất Hạnh - Jeffrey Thai



Em yêu mến!

Nhận được thư em đã gần hai tuần lễ, đến nay anh mới có thời gian để hồi âm cho em. Anh biết chắc hẳn là em đã chờ trông thư anh nhiều lắm. Hôm nay, anh quyết định sẽ viết cho em một bức thư dài, dài hơn nhiều những lá thư cũ, như một lưu niệm cho tình anh em giữa hai chúng ta trong thế giới YuMe. Anh có thể hình dung ra được rất rõ là em sẽ vui sướng đến ngần nào khi nhận được nó và đọc nó. Em là như thế đấy! Lặng lẽ và hiền lành đến tội nghiệp! Em luôn rất mừng vui với mọi thứ được trao tặng, cho dù vật được tặng trao chỉ là những gì thật nhỏ bé và đơn sơ.

Sunday, February 7, 2016

Bạc Trắng Lửa Hồng - Jeffrey Thai



Hôm ấy, cách đây hai tuần, tuyết rơi bay bay là đà ngoài sân và trời rất lạnh dù bầu trời vẫn bàng bạc trắng, không đến nỗi xám đen.  Không chỉ nơi này, mà cả khu vực phía Bắc bên phía bờ Đông nước Mỹ đang hứng chịu cơn bão tuyết tàn phá dữ dội.  Màu tuyết trắng bao phủ cả một khoảng không gian vô cùng to lớn từ Bắc đến Nam của phía bên này nước Mỹ.  

Sunday, January 31, 2016

"Không Sao Đâu, Bình Tĩnh Sống" - Jeffrey Thai



“Không sao đâu, bình tĩnh sống”- Nghe người phụ nữ bần hàn và không còn trẻ ấy trả lời một cách thản nhiên đến không ngờ khi có người cám cảnh về cuộc sống cơ cực và đìu hiu của mình, mà người nghe khó có thể dằn được sự xúc động. Xúc động vì cuộc sống ấy buồn và nghèo khó quá. Xúc động hơn nữa vì người sống cuộc sống ấy đã chấp nhận nó một cách nhẹ nhàng làm sao. Và xúc động còn vì rất nhiều điều tốt đẹp và thiêng liêng đã toát lên chỉ từ một câu nói tưởng chừng như rất đỗi bình thường và tự nhiên ấy. 

Sunday, December 27, 2015

Giấc Mộng Alaska – Jeffrey Thai



Chợt nhiên giấc mộng ấy trở về thôi thúc gã, khiến gã cảm thấy mình có ít nhiều trăn trở, giữa những ngày lập Đông không lạnh này. Đông mà không lạnh, lạ nhỉ! Xét ra, cũng lạ, vì hiếm có năm nào đêm Giáng Sinh lại ấm áp như thế này, khiến cho hương vị của đêm thiêng liêng ấy bỗng có chút lạc lõng và nhạt nhòa.

Sunday, December 6, 2015

Gặp Lại Vầng Trăng - Jeffrey Thai



Tình cờ tôi gặp lại vầng trăng.  Nhưng đó không phải chỉ là một nửa vầng trăng như trong bài thơ Hai Nửa Vầng Trăng của Hoàng Hữu:

Tình cờ anh gặp lại vầng trăng,
Một nửa vầng trăng thôi, một nửa.
Trăng vẫn đấy mà sao em xa quá,
Nơi cuối trời em có ngóng trăng lên.
                             (Hai Nửa Vầng Trăng – Hoàng Hữu)

Tuesday, November 24, 2015

Người Em Gái Ảo - Jeffrey Thai



“Em chỉ là người em gái thôi, 
Người em sầu mộng của muôn đời, 
Tình em như tuyết giăng đầu núi, 
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời… “
                                          (Một Mùa Đông – Lưu Trọng Lư)

Sunday, November 8, 2015

Tôi Đi Tìm Mùa Thu - Jeffrey Thai



Tôi cứ tưởng rằng sau chừng ấy quá nhiều thân quen, Thu đã trở nên cũ kỹ và nhàm chán như một câu chuyện cổ tích mà ai cũng đã thuộc lòng. Tôi cứ tưởng rằng rồi Thu cũng sẽ mang đến cho tôi chỉ cái cảm giác lãng mạn đẹp đẽ của bầu trời rực rỡ màu lá úa – cái cảm giác nồng nàn, say đắm và thân thương nhưng không mới mẻ. Tôi đã viết nhiều về mùa Thu: về mối luyến ái nồng nàn giữa tôi và Thu, về sự tàn phai vàng vọt, về sự hủy diệt muôn đời, về cơn mưa Thu buồn rả rích, về người con gái vẫn đi bên cạnh cuộc đời… Tôi cứ tưởng rằng tôi cũng chẳng còn gì để viết về Thu nữa. 


Sunday, October 11, 2015

Con Người Ngày Càng Độc Ác! - Jeffrey Thai





Trở về nhà sau giờ làm vào buổi chiều, tôi có hơi bất ngờ khi thấy có hai mảnh giấy trắng cuộn tròn được treo trên cửa. Thường thì đó là những thông báo từ văn phòng của khu chung cư. Quả đúng vậy! Tôi vào nhà, mở ra xem, và có chút sững sờ về nội dung của nó: Một cư dân nơi đây vừa bị giết ngày hôm qua, là nạn nhân của một hoạt động tội phạm. Đó là lý do họ gửi thông báo này đến mọi người để trấn an, và mời tham dự cuộc họp với ban nhân sự của khu chung cư cùng cảnh sát địa phương để thảo luận về cách phòng chống và phòng ngừa tội ác.

Sunday, September 27, 2015

Mưa Trên Xa Lộ - Jeffrey Thai



Chiều cuối tuần, tan làm sớm hơn thường lệ, có chút cảm giác gì đó như là nhẹ nhỏm, xen lẫn chút nôn nao - nôn nao cho hai ngày nghỉ trước mặt. Hai ngày nghỉ cuối tuần, tưởng chỉ là điều bình thường thôi; vậy mà, cũng khá lâu rồi tôi ít khi có được vì lịch làm việc tất bật.

Sunday, September 6, 2015

Những Ngày Sống Ảo - Jeffrey Thai



I)



Còn nhớ vào những ngày tôi học đại học ở VN, các rạp chiếu phim có chiếu bộ phim Những Ngày Nắng Đẹp. Hình như đó là bộ phim tình cảm của nước Ý hay Tiệp Khắc gì đó, mà nội dung tôi không còn nhớ, chỉ còn nhớ duy nhất tựa đề. Cái tựa đề đơn giản ấy có gì đặc biệt mà lại khiến tôi không thể quên nhỉ? Điều đặc biệt nằm ở sự đơn giản ấy: chỉ là những ngày nắng đẹp.

Monday, June 15, 2015

Người Đi Qua Đời Nhau - Jeffrey Thai



I) 

“Từng người tình bỏ ta đi,
Như những dòng sông nhỏ,
Ôi, những dòng sông nhỏ,
Lời hẹn thề là những cơn mưa…  “

Nhạc sĩ họ Trịnh từng có lần khắc họa trong bài Tình Xa về một đời sống rất buồn.  Đời buồn vì tình đã bỏ ta đi, ta chỉ còn lại bạn bè và men rượu chua cay.  Đời sống ấy không hẳn hoàn toàn là đời sống của nhạc sĩ, nhưng người nghe không khó để nhận ra những ý tình gửi gắm trong ấy.  Tôi không biết rõ ông từng đã yêu ai, và ông thực sự có bao nhiêu người tình; nhưng tôi không ngạc nhiên khi những người được gọi là tình nhân ấy lần lượt bỏ ông mà đi.