Showing posts with label Truyện Ngắn. Show all posts
Showing posts with label Truyện Ngắn. Show all posts

Monday, January 2, 2017

(Truyện Ngắn) Tình Noel - Lê Hoàng




Giáng sinh năm ấy cả thành phố lộng lẫy. Những cây thông cao đứng lấp lánh trong các cửa hàng, những ngọn đèn đủ màu sắc chói ngời trên khắp đại lộ và các đôi nam nữ dìu dặt đi đầy đường.

Saturday, December 10, 2016

Truyện Ngắn: Cuộc Tắm Cạo Lông - Tru Sa





Họ tắm vào mỗi sáng sớm.

Tắm sáng tốt cho sức khỏe. Nhất là tắm sau khi mình mẩy dơ dáy vì các bài tập thể dục. Đôi lúc, người ta tắm để làm sạch mình trước và sau khi làm tình. Nhà tắm xây thật kín đáo. Cửa đóng vào là tự động bập khóa. Ngoài vòi hoa sen thì nhà tắm chẳng còn gì hết. Họ sẽ mang theo khăn tắm, đá kỳ, dầu gội, sữa tắm, dao cạo râu, nếu là nam và dung dịch vệ sinh nếu là nữ. Phòng tắm bé tẹo, có cấu trúc khép kín nhưng không hoàn toàn khép kín dù được xây nương trong một công trình kín mít như nhà mồ. Họ không hề tắm cùng nhau

Monday, April 30, 2012

Lời Tạ Tình Buồn Đêm Giáng Sinh - Truyện Ngắn



1.  Rời khỏi tàu điện ngầm, chàng vội rảo bước về phía công viên Luxembourg.  Khoảng đường không xa lắm nhưng vì đang nôn nóng nên chàng cảm thấy nó như dài vô tận.  Ở đó, giờ này chắc hẳn nàng đang ngồi đợi chàng ở một băng đá quen thuộc, dưới gốc một tàng cây rộng.  Thường thì công viên vào mùa đông thật vắng lặng, chẳng có ai vào.  Những hàng cây dài thẳng tắp và trơ trụi, với ngọn cây được cắt ngang bằng nhau, tạo cho nó một khung cảnh thật đặc biệt, khác hẳn với mọi công viên khác trên thế giới.  Nàng thường ngồi ở đó một mình vào chiều đêm Giáng Sinh, trong tà áo dài trắng quen thuộc nàng hay mặc ngày xưa, để đợi chàng đến từ một khoảng trời thật xa.  Lần này là lần thứ mười chàng đáp máy bay từ Mỹ sang Paris để gặp nàng.  Mùa lễ Giáng Sinh là dịp duy nhất trong năm chàng có thể thu xếp được thời gian để sang thăm nàng, vì công ty nơi chàng làm việc đóng cửa để làm công việc kiểm kê hàng hóa.  Vừa rảo bước, chàng vừa hăm hở nghĩ đến lúc được nhìn lại gương mặt thân yêu của nàng.  Suốt một năm mỏi mòn chờ đợi, chàng chỉ mong ngóng phút giây này đây, phút giây chàng được ôm chặt nàng trong vòng tay cho thỏa nỗi nhớ nhung.

Sunday, April 29, 2012

Ánh Mắt Thiên Thần - Truyện Ngắn



Hôm nay là ngày cuối cùng anh ở lại Việt Nam.  Thời gian 15 ngày anh có được để trở về thăm quê hương trôi qua thật nhanh.  Mặc dù xa Sài Gòn đã lâu và đây là lần đầu tiên anh trở về thăm, nhưng anh chủ yếu chỉ quanh quẩn ở nhà với bà chị và đứa cháu, chứ chẳng đi đâu nhiều.  Dù chỉ mới xa cách hơn mười năm nhưng Sài Gòn bây giờ đối với anh trở nên xa lạ đi nhiều quá:  người quá đông và xe cộ giao thông quá hỗn loạn.  Có cần đi đâu thì anh chỉ dám đi taxi chứ không dám sử dụng chiếc xe gắn máy của bà chị.  Anh cũng không yên tâm khi được bạn bè đèo phía sau xe, vừa ngồi mà tim anh cứ thót lại với những cú suýt va chạm nảy lửa.  Ngạc nhiên một điều là ai cũng xem đó như là một điều bình thường, khiến cho phản ứng của anh bỗng trở nên lạc lõng và buồn cười. 

Ngưới Đàn Bà Bên Khung Cửa Sổ - Truyện Ngắn





Tôi đến khách sạn này cách đây một tuần.  Đây là một khách sạn cổ kính lâu đời,  nằm trong một vùng hẻo lánh ở miền Bắc nước Mỹ vốn nổi tiếng với phong cảnh mùa thu tuyệt vời.  Tôi đến đây mỗi năm từ miền Nam, khi trời đất đang vào giai đoạn giữa thu, chỉ để được ngắm nhìn và thưởng thức sự phôi phai và tàn úa của một mùa mà tôi yêu thích nhất trong bốn mùa của năm.  Đó cũng là cái cách mà tôi dùng để làm mới lại con người mình, giúp mình thoát khỏi cái nhịp điệu sống tuy có phần hối hả nhưng lại đều đặn và tẻ nhạt của cuộc sống ở đất Mỹ này.

Miếng Thịt Nướng - Truyện Ngắn


Nó cố gắng lết từng bước một đến phía sau nhà bếp của nhà hàng.  Đây là nhà hàng lớn nhất phố huyện, vốn luôn đông khách, nên mỗi khi đói quá, nó lại mò đến để tìm chút thức ăn thừa.  Lần này, nó phải lết là vì nó đã đói lã đến nỗi chẳng còn đủ sức để bước đi nữa.  Đã ba ngày nay nó chẳng có gì để bỏ vào bụng, ngoại trừ mấy củ khoai sượng mà nó tình cờ nhặt được.  Chưa bao giờ nó bị đói như thế này.  Dẫu nghề ăn xin của nó chẳng dư dã gì, nhưng thường thì nó cũng xin được đủ tiền để có thể mua được hai bữa ăn mỗi ngày.  Thỉnh thoảng khi may mắn, nó lại có dư tiền ra, đủ để mua được một bịch chè đậu trắng (có nước cốt dừa) - loại chè mà nó thèm đến nhỏ giãi mỗi lần nhìn thấy.  Nhưng những ngày may mắn như vậy không nhiều, cứ vài ba tháng mới có một hay hai lần.  Bên cạnh những ngày may mắn đó thì cũng có những ngày xui xẻo nó chẳng kiếm được xu nào cả, như ba ngày vừa qua.  Những ngày như thế đó thì nó lại về, ăn ké vào phần của bà nó.  Vì bà nó đã quá già yếu, hom hem, nên thường thì người ta thương tình, bố thí tiền nhiều hơn.