Thursday, May 25, 2017

Sau 7.000 Dặm Đường Xa - Jeffrey Thai




Phần I:  Đi Như Một Sự Thôi Thúc Dài Lâu

Tôi vừa trở về từ sau một chuyến đi dài, rất dài.  Đó là chuyến đi của 16 ngày và 15 đêm đơn côi, rong ruỗi miệt mài không ngưng nghỉ trên những chặng đường gió bụi.  Đó là chuyến đi độc hành trên 7.000 dặm đường xa, mà mỗi dặm đường gói ghém trong nó những cung bậc cảm xúc khác nhau của người lữ khách đường trường.  Tôi vẫn cho rằng đó là chuyến đi độc hành mà mỗi con người chỉ có thể thực hiện được một lần duy nhất thôi trong cuộc đời mình.  Không phải chỉ vì nó quá dài, quá xa, mà còn vì nó rất đỗi... cô đơn, và kể cả nguy hiểm nữa.  Nếu không thực lòng đam mê, không ai tự nguyện thực hiện một cuộc phiêu lưu kỳ bí (mà có đôi khi mình không trở về nữa) như thế trong cuộc đời mình.

Saturday, May 13, 2017

Kỷ Niệm El Paso - Jeffrey Thai




Tôi đang ngồi cạnh khung cửa sổ ở tầng ba của một khách sạn.  Ngoài kia, đêm El Paso càng về sâu hơn, đã quá nửa đêm.   Hàng ngàn, hàng vạn ánh đèn nhấp nháy dọc theo các triền núi khiến đêm El Paso như một đêm của thần thoại.  Tuy nhiên, đó là đêm thần thoại của thời hiện đại, vì những dòng xe cộ liên tục chạy trên xa lộ dưới kia đã lôi kéo con người trở về với thực tại.

Friday, May 5, 2017

Trang Mỹ Dung Collection

Thursday, April 27, 2017

Đâu Là Nguyên Nhân Sâu Xa Gây Nên Thảm Trạng Vương Văn Thả? - Jeffrey Thai



Tôi đồng tình với ý kiến này của facebooker Dương Tuấn Ngọc: 

Tất cả những ai đang bị giam lỏng trong nhà của ông Vương Văn Thả đều phải có quyền tự quyết số phận của mình, cho dù đó là bà già đã trên 80 tuổi hay là đứa trẻ chưa biết gì. Trong trường hợp đứa con nhỏ chưa thể tự quyết định được thì người mẹ có toàn quyền quyết định. Không ai (kể cả ông Vương Văn Thả) có quyền bắt ép người khác phải theo quyết định của ông.

Đừng Trở Lại Sài Gòn - Thơ Trần Trung Đạo





Nói Với Những Người Em Trong Thế Giới Ảo - Jeffrey Thai



Anh vô tình đọc được những gì hai em viết, và anh nghĩ là hai em đã nói chân thật lòng mình.  Hai em ngạc nhiên khi anh ủng hộ ông ĐMQ à?  Có gì để ngạc nhiên, anh ủng hộ tất cả những ai dám lên tiếng nói hiện giờ để lật đổ CS.  Dù họ có tài, hay không có tài, tài ít hay tài nhiều, họ đều đáng được trân trọng, vì họ đã làm những gì họ muốn.  Anh chưa bao giờ hy vọng rằng có ai đó (kể cả ông ĐMQ) có thể cứu được nước VN, vì thực ra VN đã thuộc về TQ từ lâu, thảm học diệt chủng của dân tộc VN là điều khó tránh khỏi.

Saturday, April 22, 2017

"Thượng Bất Chính, Hạ Tất Loạn" - Jeffrey Thai



Có một nghịch lý lớn đang diễn ra trong xã hội VN hiện nay. Trong khi ở một mặt, luật lệ thì mơ hồ và rừng rú, và giới làm luật và thi hành luật (hay gọi chung là chính quyền) cũng chính là giới gồm toàn những con người thản nhiên chà đạp lên luật pháp mà đi; thì ở một mặt khác, thật trớ trêu thay, cái gọi là chính quyền đó lại luôn đòi hỏi người dân thấp cổ bé miệng phải tuân theo một cách nghiêm nhặt mớ luật pháp hỗn độn đó.

Thursday, April 20, 2017

Vô Cảm: Sự Bất Hạnh Của Dân Tộc - Nguyễn Hưng Quốc



Trong bài “Mất cảnh giác” cách đây ba tuần, tôi nhìn vấn đề từ giác độ những người cầm quyền. Trong bài này, tôi nhìn từ góc cạnh khác :

- Sự mất cảnh giác của người dân. Luận điểm chính của tôi là :
- Không những giới lãnh đạo mà ngay cả phần lớn dân chúng cũng hờ hững trước những hiểm hoạ đến từ Trung Quốc.

Tuesday, April 18, 2017

Nếu Bạn Thực Sự Còn Có Trái Tim... - Jeffrey Thai



Có những người ủng hộ TT Đào Minh Quân lập luận như thế này: "Ủng hộ ông và CPQGVNLT của ông thì mất gì nhỉ? Cho dù ông và cái tổ chức đó không làm được gì cả, thì cũng chẳng có gì để mất."

Có những người không ủng hộ ông thì lại nói rằng: "Dân VN đã mất niềm tin nhiều rồi vào các phong trào đấu tranh dân chủ. Ủng hộ một tổ chức có thể là một tổ chức "ma" như của ông Đào Minh Quân là một tội ác còn lớn hơn tội ác của cộng sản."

Friday, April 14, 2017

Đâu Là Lý Do Tại Sao Nước Việt Nam Không Ngóc Đầu Lên Nổi? - Lục Phong



Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!

Người ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.

Wednesday, April 5, 2017

Formosa & Vùng Đất Chết (Thơ VDKH)


Mai anh về lối ấy chẳng còn em

Biển đỏ sầu không xanh màu thuở trước

Chiều trên biển ngày nào ta chung bước 

Chuyện vui buồn em thỏ thẻ anh nghe !