Saturday, August 19, 2017

Người Việt Không Biết Nói Chuyện - Jeffrey Thai



Tôi nhận thấy rằng nói chuyện với người Việt chưa hề bao giờ là một điều dễ dàng.  Điều nghịch lý là, trong khi việc nói chuyện với những người khác chủng tộc và do đó, khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa, diễn ra khá suôn sẻ; thì việc nói chuyện với người Việt, nói chung, lại gặp rất nhiều cản trở, dẫu rằng, cả hai bên đang cùng sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ.  Lý do của vấn đề đó, tôi cho là vì:  Người Việt không biết nói chuyện.

Thursday, August 17, 2017

Du Lịch Một Mình


Nếu cảm thấy cuộc sống buồn chán, hãy đi du lịch một mình

Đi du lịch một mình tới nơi nào đó thật xa có thể khiến nhiều người chùn bước khi nghĩ đến. Khi sống trong vòng thoải mái của mình quá lâu.

Đi du lịch một mình tới nơi nào đó thật xa có thể khiến nhiều người chùn bước ngay khi nghĩ đến. Nếu đã sống trong vòng thoải mái của mình quá lâu thì giờ chính là lúc để bạn thay đổi nhịp sống của mình. Sống mãi dưới sự che chở của cha mẹ, hàng xóm hay những người anh em chỉ khiến bạn trở nên thụ động và yếu ớt. Đó là lý do tại sao bạn không thể trưởng thành dù thân xác đã phì nhiêu.

Saturday, August 5, 2017

Thơ: Anh Ngủ Thêm Đi Anh, Em Phải Dậy Lấy Chồng - Nồng Nàn Phố

Câu Chuyện Lão Già & Bầy Sói - Sưu Tầm


Ngôi làng bình yên ẩn mình trong núi rừng

Lời Người Đăng:

Câu chuyện này được cho là chuyện xưa của Trung Quốc.  Cũng không rõ là chuyện có thật hay không.  Dẫu thật hay không thì ý nghĩa thâm sâu mà nó nêu lên cũng làm người đọc giật mình.  Hiếm có câu chuyện nào mà lại có những diễn biến bất ngờ và kỳ thú đến như vậy.  Người đọc cảm thấy mình bị thu hút để rồi cuối cùng bị ngập sâu vào trong triết lý thâm sâu mà nó nêu lên:  Hóa ra điều đáng sợ nhất đối với con người không phải là thú dữ, cũng không phải là những kẻ ác, mà lại chính là những kẻ vô minh mà thường ngày ta tưởng là vô hại bao quanh mình.

Sunday, July 30, 2017

7 Lợi Ích Khi Thiền & Yoga Mỗi Ngày


Tiến sĩ Michael Roach. Ảnh: newsgram.

Theo Tiến sĩ Michael Roach, khi ngồi thiền và tập yoga, bạn sống chậm lại, cảm nhận được những biến đổi của cơ thể, kiểm soát hơi thở.

Saturday, July 29, 2017

Những Gương Mặt Người... Đáng Sợ - Jeffrey Thai


Chiều tối hôm ấy ở thành phố El Paso thuộc tiểu bang Texas - buổi chiều thứ tư hay thứ năm gì đó trên cuộc hành trình 7.000 dặm vòng quanh nước Mỹ của mình, tôi ngạc nhiên thấy mình nhìn trực diện và chăm chăm vào gương mặt xinh đẹp và trẻ trung của cô gái người Mễ Tây Cơ phục vụ bàn.  Hình như đã lâu lắm rồi, tôi không nhìn ai thật lòng như thế.  Trong ứng xử hằng ngày, tôi tránh không nhìn vào mặt người khác; một nỗi lo ngại mơ hồ nào đó luôn nhắc nhở tôi rằng đó là những gương mặt người... đáng sợ.

Friday, July 28, 2017

Câu Chuyện Cảm Động Về Con Ngựa Đực Tự Tử - Tiểu Thiện



Tự sát là hành vi tưởng chừng chỉ có ở con người nhưng nó cũng xuất hiện ở nhiều loài động vật.

Thursday, July 27, 2017

Hermann Hesse - Dòng Sông Chảy Mãi Trong Trần Gian [Phong Linh]



Hermann Hesse đã từng viết: “Dù bị đau đớn quằn quại, tôi vẫn tha thiết yêu thương trần gian điên dại này”.

Cuộc đời ông đã trải qua vô vàn những thăng trầm đau đớn, nhưng ông vẫn miệt mài sáng tạo. Năm 1946 ông được tặng Giải Goethe và Giải Nobel Văn học.

Wednesday, July 26, 2017

Anh Còn Nợ Em - Jeffrey Thai



Trên 7.000 dặm đường xa trong cuộc hành trình mà tôi lái xe băng qua các tiểu bang nước Mỹ, có một nhạc phẩm tôi đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần và tình cờ đã gắn vào lòng tôi rất chặt. Đó là nhạc phẩm Anh Còn Nợ Em của nhạc sĩ Anh Bằng. Thực lòng, lúc ấy tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại say sưa với nhạc phẩm ấy đến thế. Tôi đã nghĩ rằng có thể là do chất giọng của chàng ca sĩ trầm ấm và tha thiết quá. Cũng có thể là do những quảng đoạn ngân cao của bài hát thống thiết và da diết lạ thường. Cũng có thể là do quang cảnh khoáng đạt, bát ngát và hoang vu hai bên đường đã khiến mọi cung bậc ngân lên được khoác lên lớp áo liêu trai, mộng mị đầy thu hút.

Tuesday, July 25, 2017

“Một Ngày Như Mọi Ngày, Bóng Đổ Một Mình Tôi” – Jeffrey Thai


Tôi vừa đọc được câu viết này của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và thấy nó rất hay: Một ngày như mọi ngày, bóng đổ một mình tôi. Tôi thấy nó hay có lẽ vì vần điệu của nó du dương quá, và cũng có lẽ vì văn vẻ của nó bóng bẩy quá. Và vì quá thích như thế nên ở giây phút đầu tiên, tôi đã không nhận ra được rằng, nó có chất chứa một chút gì đó ngậm ngùi.

Sunday, July 23, 2017

50 Tuổi Về Sau... - Tử Du



Người xưa nói: “Ngũ thập tri thiên mệnh” (50 tuổi biết mệnh trời) quả không sai. Bước sang tuổi 50, người ta bỗng thấy rất nhiều cảnh tượng khác biệt đến trong đời, không ồn ã, náo nhiệt như thời thanh xuân, cũng chưa đến lúc nguội lạnh tro tàn như tuổi xế chiều. Mà là…