Sunday, April 29, 2012

Miếng Thịt Nướng - Truyện Ngắn


Nó cố gắng lết từng bước một đến phía sau nhà bếp của nhà hàng.  Đây là nhà hàng lớn nhất phố huyện, vốn luôn đông khách, nên mỗi khi đói quá, nó lại mò đến để tìm chút thức ăn thừa.  Lần này, nó phải lết là vì nó đã đói lã đến nỗi chẳng còn đủ sức để bước đi nữa.  Đã ba ngày nay nó chẳng có gì để bỏ vào bụng, ngoại trừ mấy củ khoai sượng mà nó tình cờ nhặt được.  Chưa bao giờ nó bị đói như thế này.  Dẫu nghề ăn xin của nó chẳng dư dã gì, nhưng thường thì nó cũng xin được đủ tiền để có thể mua được hai bữa ăn mỗi ngày.  Thỉnh thoảng khi may mắn, nó lại có dư tiền ra, đủ để mua được một bịch chè đậu trắng (có nước cốt dừa) - loại chè mà nó thèm đến nhỏ giãi mỗi lần nhìn thấy.  Nhưng những ngày may mắn như vậy không nhiều, cứ vài ba tháng mới có một hay hai lần.  Bên cạnh những ngày may mắn đó thì cũng có những ngày xui xẻo nó chẳng kiếm được xu nào cả, như ba ngày vừa qua.  Những ngày như thế đó thì nó lại về, ăn ké vào phần của bà nó.  Vì bà nó đã quá già yếu, hom hem, nên thường thì người ta thương tình, bố thí tiền nhiều hơn. 
Bà nó chẳng phải là bà con ruột thịt gì với nó, nhưng lại là tất cả những gì nó có được trên cõi đời này.  Bà đã nhặt nó cạnh thùng rác, bên cạnh nhà hàng này, đem về nuôi dưỡng.  Ngày đó, nó chỉ là một đứa bé gái sơ sinh còn đỏ hỏn, được quấn sơ sài trong một cái khăn tắm, đang khóc thất thanh vì bị kiến cắn.  Bà lúc ấy, đang ăn xin cạnh nhà hàng, đã nghe thấy và đem nó về nuôi dưỡng.  Tội nghiệp bà!  Đã bước qua tuổi 60 mà còn phải sớm khuya chăm sóc nó.  Chỉ cho đến khi nó lớn lên một chút, có thể theo bà đi xin ăn, thì bà mới đỡ vất vả phần nào.  Cũng giống như nó, bà không có tên, cũng không có họ.  Mỗi khi muốn nhắc đến bà, người ta gọi là "bà già ăn xin", cũng như người ta gọi nó là "con nhỏ ăn xin", trước mặt hay sau lưng nó.  Nó càng lớn lên thì bà càng trở nên già yếu đi thấy rõ.
Cách đây ba ngày, bà bỗng không đi xin ăn nữa mà đột nhiên bảo nó đến gần bên, rồi cố hết sức để thều thào vào tai nó: 
-   Con à,... nếu lỡ bà có ... mất đi, thì con nhớ ... lo cho mình ...  nghe con.
-   Sao bà lại nói như vậy?  
Nó nói với một giọng hoảng hốt, rồi bật lên khóc nức nở.  Nó chưa bao giờ dám nghĩ đến cái ngày không còn bà nó nữa, rồi nó sẽ sống sao đây, sống với ai đây.  Tiếng khóc của nó càng lúc, càng lớn, không kìm lại được.  Đợi một lúc lâu, cho đến khi nó không còn khóc nữa, bà mới thều thào tiếp: 
-   Con nhớ giữ lại ... cái mền và cái chiếu ... để ngủ nghe con.  Cứ chôn bà .... mình không cũng ... được ...
Đó là tất cả những lời sau cuối mà bà có thể nhắn nhủ lại với nó. 
Đêm đó, trong túp lều tồi tàn, bà âm thầm ra đi mà nó chẳng hề hay biết.  Sáng sớm thức dậy, nó cố lay bà tỉnh, nhưng bà vẫn nằm bất động, xác bà lạnh tanh.  Hoảng sợ quá, nó bật lên khóc, kêu gào thảm thiết.  Mấy người đàn ông trong xóm nghe tiếng nó khóc, vội chạy đến.  Sau khi hay chuyện, họ lặng lẽ giúp nó đem chôn bà ở một nghĩa địa bỏ hoang trong làng.  Thương bà, nó không nỡ giữ lại cái mền và cái chiếu như lời bà dặn.  Nó bảo họ hãy dùng chúng cuốn xác bà để bà đỡ lạnh.  Thế là, nó phải bắt đầu cuộc sống mới chỉ còn lại trơ trọi mình nó, không còn có cả mền, chiếu để ngủ về đêm.   
Cơn đói càng lúc càng trở nên cồn cào và hành hạ nó nhiều hơn.  Cái bụng lép kẹp của nó đã sôi lên sùng sục vì không còn gì trong đó nữa.  Nó cảm thấy chóng mặt quá, trước mặt nó mọi vật trở nên nghiêng ngả, lắc lư.  Nó té xuống, nằm dài trên mặt sân ẩm ướt, sát với nhà bếp.  Chỉ cách đó vài bước, ngăn cách bởi một lớp hàng rào dây kẽm, là một con đường khá đông đúc người qua lại.  Bỗng nó thấy dường như có một ai đó đến vuốt ve nó và nâng nó dậy.  Nó cố mở mắt ra và reo lên vui sướng, trong khi nước mắt không ngừng chảy xuống mặt nó, làm hình ảnh trước mặt nó trở nên lung linh và mờ ảo:
-  Mẹ ..., mẹ đó ... hả mẹ?  Con ... đói bụng ... quá,...  mẹ ơi! 
Vừa thốt lên những tiếng kêu ngắt quãng, rời rạc, nó vừa cố vươn tay ra để chạm vào hình bóng lờ mờ trước mặt.  Nhưng bàn tay nhỏ bé, gầy trơ xương và sạm đen của nó cứ sờ soạng mãi trong không khí mà chẳng chạm vào ai cả. 
Hóa ra cái hình bóng trước mặt nó chỉ là do nó tưởng tượng ra.  Cứ khi nào buồn quá, đói quá hay khổ quá thì nó lại mơ về mẹ nó -  người đàn bà đã nhẫn tâm bỏ rơi nó ngay khi nó mới chào đời.  Dẫu rằng bị bỏ rơi, nó chưa bao giờ có ý nghĩ buồn giận gì mẹ nó cả.  Nó luôn nghĩ rằng mẹ nó chắc hẵn có nỗi khổ riêng nào đó, chứ nếu không thì có khi nào mẹ nó đành bỏ nó như thế được.  Nghĩ như vậy nên nó cứ ôm ấp mãi cái hình bóng của người mẹ mà nó tự mình vẽ ra trong đầu óc non nớt của nó.  Để rồi cứ mỗi khi bị ai ức hiếp hay khi gặp nạn nó lại bất giác kêu lên "Mẹ ơi!" như muốn tìm một sự an ủi, chở che.  Giờ đây, trong cơn đói đang làm hoa cả mắt nó, môi nó không ngừng mấp máy và bật ra những thanh âm rời rạc:  "Mẹ... ơi, mẹ ...  ơi!" 
Chợt trong cơn mê sảng vì đói, những thanh âm của tiếng người thật lớn từ nhà bếp vang dội vào tai nó.  Nó nghe loáng thoáng giọng hống hách của một người đàn ông lớn tuổi, đang nói chuyện với một người đàn ông khác trẻ hơn mà giọng điệu nghe có phần quị lụy, chiều lòn:   
-  Ê mậy, mấy bữa nay nó hoành hành dữ quá, tao kêu mày trị nó hoài, mà mày có làm chưa? 
-  Dạ, em vừa mới làm đó, anh hai.  Kỳ này, nó khó lòng mà thoát.
-  Chắc hông mậy?
-  Dạ chắc mà anh hai.  Anh hai tin em đi.  Kỳ này, nó không qua nổi đâu.
-  Để rồi coi.  Nếu không đúng như lời mày nói thì mày chết với tao. 
Những thanh âm sang sảng ấy đã vô tình đánh thức nó giữa cơn mê sảng.  Nó dáo dác nhìn quanh và mắt nó bỗng chợt sáng lên khi nhìn thấy một miếng thịt nướng nằm gọn lỏn trong lòng một cái bẫy chuột được đặt trong một góc kẹt của nhà bếp.
Miếng thịt thật to và trông béo ngậy.  Cố gắng hết sức, nó mới với tới được một thanh gỗ nằm cạnh đấy.  Dùng thanh gỗ, với chút sức lực còn sót lại, nó cố để khều chiếc bẫy chuột về phía nó.  Từng chút, từng chút một... Nó tưởng chừng như vừa trải qua một thế kỷ.  Rốt cuộc, chiếc bẫy chuột với miếng thịt nướng thơm phức treo tòn teng ở giữa cũng nằm trước mặt nó.  Tay run lẫy bẫy, nó cố hết sức để kéo miếng thịt nướng ra.  Cầm trong tay miếng thịt mà nó có cảm giác như nó đang cầm nắm một cục vàng ròng.  Không kịp xé miếng thịt ra từng mảnh nhỏ để dễ ăn, nó vội vàng nhét cả miếng thịt vào miệng và nhai ngấu nghiến.  Chưa bao giờ nó có cảm giác ăn một cái gì mà ngon đến như vậy.  Vị ngọt và hương thơm của thịt như ngấm vào tận từng chân răng của nó.  Nó cứ tiếp tục nhai ngấu nghiến như vậy và cảm nhận sức lực của nó đang trở lại sau khi chất nước dinh dưỡng ấy chảy xuống vào dạ dày của nó.
Bỗng nó đột ngột dừng nhai, khi lưỡi nó chợt nhận ra có một vị gì đó hơi khác lạ - cái vị này đắng quá làm nó cảm thấy buồn nôn.  Bình thường thì có lẽ nó đã nhả ra, nhưng vì đang quá đói nên nó bấm bụng nuốt vội tất cả những gì trong miệng nó vào bụng.  Có chút thực phẩm vào bụng, nó thấy đầu óc nó tỉnh táo đôi chút.  Nó nghĩ có lẽ nó nên lết tới cái vòi nước gần đấy để uống chút nước, vì mãi đối phó với cái đói mà cũng đã khá lâu nó chẳng uống ngụm nước nào cả.  Vừa dự định nhõm dậy để lết đi, nó bỗng chợt nghe có những thanh âm kỳ lạ đang sôi sục trong bụng nó.  Rồi nó có cảm giác như có ai đó đang châm lửa thiêu đốt ngay trong bụng nó.  Trên đầu nó dường như có ai đó vừa đập một cú thật mạnh.  Bọt trong miệng nó không ngừng tuôn ra xối xả tựa như dung nham đang phun ra từ miệng núi lửa.  Nó ngã vật xuống ngay trên nền đất ẩm ướt, đầu dội vào tường.  Cơ thể nó giật lẫy bẫy như có gắn một cái lò xo.  Sau một lúc, nó nằm im bặt không nhúc nhích nữa, trong tư thế của một con cuốn chiếu. 
Mùi thơm từ nhà hàng tiếp tục tỏa ra thơm nức cả một góc phố.  Sau lớp hàng rào kẽm gai, người người vẫn qua lại tấp nập, nhưng không ai chú ý đến một cái xác trơ gầy, nằm bất động trên mặt đất với một tư thế thật kỳ dị.  Thảng hoặc có một vài đôi mắt vô tình nhìn thấy cảnh tượng ấy thì chúng vội quay đi rất nhanh như để chối bỏ những gì chúng vừa bắt gặp.  Bước chân của chủ nhân của những đôi mắt ấy dường như càng trở nên hấp tấp và vội vã hơn ngay sau đó ...
                                                                                       18/11/2011
                                                                                      Jeffrey Thai

No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.