Showing posts with label Jeffrey Thai. Show all posts
Showing posts with label Jeffrey Thai. Show all posts

Sunday, January 15, 2017

Lisa Phạm - Đau Nỗi Đau Mất Nước Với Lisa! - Jeffrey Thai



Như đã trở thành một thường lệ, tôi lại ngồi đó trước màn hình máy tính để lắng nghe người phụ nữ ấy - người phụ nữ có mái tóc xòe ra ở phía sau như đuôi công - diễn thuyết.  Người phụ nữ ấy là Lisa Phạm.

Có nhiều Lisa trên mạng ảo, nhưng nói đến Lisa ở thời điểm hôm nay, người ta nghĩ ngay đến Lisa Phạm.  Hình ảnh ấy giờ đã trở nên thân quen lắm.  Giọng nói ấy giờ quen thuộc như đã được nghe từ hàng trăm kiếp trước.  Tôi nghĩ không chỉ riêng tôi cảm thấy như thế đâu , mà là nhiều người lắm - những ai còn nghĩ đến đất nước, đến quê hương.  

Monday, January 2, 2017

Lisa Phạm - Bao Nhiêu Tiền Đủ Trả Cho Lisa? [Jeffrey Thai]



Đã hơn năm tuần trôi qua, kể từ khi tiếng nói Lisa bắt đầu xuất hiện một cách thường xuyên và rộng rãi trên các trang mạng xã hội phổ biến, cất lên những thanh âm phản kháng đầy cuồng nộ nhắm vào chính quyền cộng sản ở trong nước.

Sunday, December 4, 2016

Bản Lĩnh Lisa Phạm - Một Người Yêu Nước Việt [Jeffrey Thai]



Kể từ ngày tuyên bố cho ra đời cái gọi là chương trình "khai dân trí" cách đây không lâu đến nay, Lisa Phạm hầu như xuất hiện hàng ngày với những thông tin cập nhật và bổ ích về tình hình VN.  Vì sao Lisa biết được những tin tức ấy (chẳng hạn như tin sắp đổi tiền) và vì sao Lisa lại có thể nghĩ ra được những phương cách ứng phó hữu hiệu, là những câu hỏi thú vị mà người nghe chợt đặt ra cho mình? 

Saturday, November 26, 2016

Tiếng Nói Lisa - Một Tiếng Nói Đẹp [Jeffrey Thai]



Không dưng tôi bỗng thấy mình có ý mong chờ được nghe tiếng nói ấy. Tiếng nói ấy có phần nào khàn và đục, chứ không hẳn là trong trẻo và dịu êm như những tiếng nói phụ nữ thường tình khác. Dẫu vậy, qua cách nói và giọng nói riêng biệt (với âm tr và âm r được nhấn mạnh hơn mức bình thường), tiếng nói ấy lại có một sức thuyết phục mãnh liệt.

Sunday, October 30, 2016

Tôi Đã Nghe, Tôi Đã Thấy - Jeffrey Thai



Tôi sống ở nơi này, thật xa lắm với quê hương. Còn nhớ các chuyến bay đưa tôi qua Mỹ cách đây gần hai thập kỷ trước đã cho tôi cái cảm giác là chúng dường như kéo dài vô tận. Cũng phải, lần đầu phải đi xa thế mà; và hơn nữa, có cuộc hành trình trên không nào lại cứ triền miên như thế; thời gian bay đã dài, mà thời gian đợi chờ quá cảnh ở các sân bay lại thậm chí dài hơn. Sau này, tôi mới biết được là, sỡ dĩ phải quá cảnh nhiều như vậy, là vì tổ chức bảo trợ muốn giảm thiểu chi phí cho vé máy bay mà họ cho mượn. Dẫu thế, thời gian tôi phải ngồi trên máy bay liên tục hiện giờ là 24 giờ, nếu muốn về lại quê hương - một khoảng thời gian có thể xem là dài nhất cho mọi chuyến bay trên quả địa cầu này.

Saturday, October 22, 2016

Ký Ức Buồn Việt Nam: Khói Thuốc & Men Rượu (Phần II) - Jeffrey Thai



Hồi tưởng lại sinh hoạt nhà trường VN và hình ảnh làm thầy của mình ngày ấy, tôi thấy mình như vừa trở lại một không gian tuy quen thuộc thật đấy, nhưng lại có nhiều điều rất đỗi kỳ hoặc.  Một trong những điểm kỳ hoặc ấy là học sinh ở lứa tuổi cấp ba, đa phần, đã biết hút thuốc và uống rượu; và chúng tôi, những giáo viên mới ra trường, cũng hút thuốc và uống rượu cùng với chúng, giữa thanh thiên bạch nhật, và giữa bàn dân thiên hạ, như là một sinh hoạt sống, một điều gì đó rất đỗi bình thường.   

Ký Ức Buồn Việt Nam: Khói Thuốc & Men Rượu (Phần I) - Jeffrey Thai



Nhận định về tuổi trẻ VN hiện nay, có người (và chắc hẳn là rất nhiều người) cho rằng:  Họ hút thuốc lắm, bia rượu nhiều...  

Tôi đọc được những nhận định ấy.  Tôi không ngạc nhiên.  Chỉ cảm thấy hơi buồn.  Thực ra, phải nói là rất buồn.  Nhưng có lẽ khi nỗi buồn đã trở nên quá cũ kỹ và nhàm chán thì việc diễn tả đúng cường độ của nó bỗng trở nên thừa thãi.   

Monday, September 5, 2016

Vinh Quang Chỉ Là Điều Dối Trá - Jeffrey Thai



Có một người phụ nữ mặt mũi coi cũng được vừa xuất hiện trên chính trường Việt Nam.  Không chỉ xuất hiện thôi mà là còn xuất hiện trên đỉnh của vinh quang.   Là một phụ nữ "chân yếu tay mềm" mà đạt được vị trí cao chót vót ấy - vị trí Chủ Tịch Quốc Hội của cả một đất nước, nếu không là vinh quang thì còn là gì nữa.  

Sunday, August 28, 2016

Kim Loan - Rừng Xưa Đã Khép {Jeffrey Thai}


Kim Loan là nữ ca sĩ mà tên tuổi vụt sáng chói trên bầu trời tân nhạc của miền Nam Việt Nam trước năm 1975 cách đây đúng nửa thế kỷ, với nhạc phẩm Căn Nhà Ngoại Ô của nhạc sĩ Anh Bằng. Thập niên 60 ấy có thể xem là thời kỳ phồn thịnh nhất của dòng nhạc Bolero vốn ăn sâu vào trong lòng của quảng đại quần chúng người Việt, là thời kỳ sản sinh ra nhiều ngôi sao danh tiếng nhất cho dòng nhạc trữ tình này. 

Sunday, August 21, 2016

Chị Bán Rau - Jeffrey Thai




“Phải người Việt không?”

Câu hỏi nhẹ nhàng, trống không, không có chủ từ ấy được phát ra từ một người phụ nữ trung niên có vẻ mặt khắc khổ.  Khi tôi vừa ra đến bãi đậu xe từ trong một siêu thị thực phẩm quốc tế, thì chị tiến đến gần tôi, dè dặt hỏi như thế.  Chị dè dặt cũng phải.  Chị hỏi trống không cũng phải.  Vì tôi vốn không có cái dáng vẻ “thuần Việt” quen thuộc của đa số người Việt khác, nên khi tôi chưa mở lời nói tiếng Việt, thường thì người ta cho rằng tôi đến từ một đất nước Đông Nam Á nào khác.  Mà khi đã chưa chắc đối tượng mà mình tiếp cận là người Việt thì việc đặt chủ ngữ vào câu hỏi, há chẳng phải là một điều thừa thải hay sao.

Sunday, August 7, 2016

Hạnh Phúc Chỉ Là Điều Dối Trá - Jeffrey Thai



I)  Đã có lần tôi viết về hạnh phúc.  Lần ấy cách đây cũng đã năm năm.

Lần ấy, tôi viết:  hạnh phúc, thực ra, không tồn tại ở trạng thái nguyên thể (tức là một khối vẹn nguyên).  Hạnh phúc, nếu có chăng, chỉ là những mảnh vỡ, nếu xét về phương diện độ dài thời gian.  Nghĩa là, trong đời sống của mỗi con người, không bao giờ hiện hữu hình bóng của một thứ hạnh phúc đích thực và trường cửu, mà họa chăng chỉ có những khoảnh khắc rời rạc của hạnh phúc mà thôi.  Những khoảnh khắc ấy đôi khi thật ngắn ngủi, đôi khi dài lâu hơn; nhưng dù ngắn hay dài, chúng đều mang dáng nét của sự phù du, vô thường.

Sunday, March 13, 2016

“Ráng Chiều”… Đã Tắt! – Jeffrey Thai




Chuông điện thoại bất ngờ reo lên vào lúc tầm ba, bốn giờ sáng khiến tôi có ít nhiều ngạc nhiên. Ngạc nhiên không chỉ vì giờ giấc, mà còn cả vì tiếng chuông; tiếng chuông điện thoại nhà tôi suốt tháng quanh năm hầu như chẳng reo lên bao giờ vào bất kỳ giờ nào, cả điện thoại di động cũng thế. Đã từ rất lâu (lâu lắm rồi), tôi rất hiếm khi gọi cho một ai đó, và hầu như cũng chẳng ai gọi mình (ngoại trừ những cuộc gọi thỉnh thoảng từ các dịch vụ). Thoảng khi có chăng chỉ là đôi ba cuộc điện thoại gọi nhầm số làm phá tan không gian tĩnh lặng, và sự lặp đi lặp đó khiến tôi không còn quan tâm đến tiếng chuông reo. 

Thư Gửi Người Em Gái YuMe Bất Hạnh - Jeffrey Thai



Em yêu mến!

Nhận được thư em đã gần hai tuần lễ, đến nay anh mới có thời gian để hồi âm cho em. Anh biết chắc hẳn là em đã chờ trông thư anh nhiều lắm. Hôm nay, anh quyết định sẽ viết cho em một bức thư dài, dài hơn nhiều những lá thư cũ, như một lưu niệm cho tình anh em giữa hai chúng ta trong thế giới YuMe. Anh có thể hình dung ra được rất rõ là em sẽ vui sướng đến ngần nào khi nhận được nó và đọc nó. Em là như thế đấy! Lặng lẽ và hiền lành đến tội nghiệp! Em luôn rất mừng vui với mọi thứ được trao tặng, cho dù vật được tặng trao chỉ là những gì thật nhỏ bé và đơn sơ.

Sunday, February 7, 2016

Bạc Trắng Lửa Hồng - Jeffrey Thai



Hôm ấy, cách đây hai tuần, tuyết rơi bay bay là đà ngoài sân và trời rất lạnh dù bầu trời vẫn bàng bạc trắng, không đến nỗi xám đen.  Không chỉ nơi này, mà cả khu vực phía Bắc bên phía bờ Đông nước Mỹ đang hứng chịu cơn bão tuyết tàn phá dữ dội.  Màu tuyết trắng bao phủ cả một khoảng không gian vô cùng to lớn từ Bắc đến Nam của phía bên này nước Mỹ.  

Cảm Nhận Về Top 3 Của Solo Cùng Bolero 2015 - Jeffrey Thai



Bolero trở lại!  Sau những năm tháng dài bị ngược đãi, e dè và đố kỵ, Bolero trở lại như một sự tất nhiên, chẳng thể nào khác được.  Cuối cùng rồi không ai có thể tách Bolero ra khỏi đời sống tâm hồn của người dân Việt vì những giai điệu đơn sơ, mộc mạc, trữ tình và chân chất ấy chính là những nét đặc trưng của bản thân tâm hồn họ.  Còn nhớ có những năm tháng không ngắn, có ai đó đã cố tình đem những giai điệu “hồ hởi” xa lạ phủ trùm lên bầu trời âm nhạc Việt để Bolero tưởng chừng như đã phải bị khai tử, phải làm một cuộc vong thân sang phương trời xứ lạ. 

Sunday, January 31, 2016

"Không Sao Đâu, Bình Tĩnh Sống" - Jeffrey Thai



“Không sao đâu, bình tĩnh sống”- Nghe người phụ nữ bần hàn và không còn trẻ ấy trả lời một cách thản nhiên đến không ngờ khi có người cám cảnh về cuộc sống cơ cực và đìu hiu của mình, mà người nghe khó có thể dằn được sự xúc động. Xúc động vì cuộc sống ấy buồn và nghèo khó quá. Xúc động hơn nữa vì người sống cuộc sống ấy đã chấp nhận nó một cách nhẹ nhàng làm sao. Và xúc động còn vì rất nhiều điều tốt đẹp và thiêng liêng đã toát lên chỉ từ một câu nói tưởng chừng như rất đỗi bình thường và tự nhiên ấy. 

Sunday, January 17, 2016

Cô Gái Ăn Nói Tục Tằn Quá, Nhưng Tôi Không Thấy Chướng Tai – Jeffrey Thai


(Ngôn ngữ thô tục - Cân nhắc trước khi xem.  Nguồn:  YouTube, uploaded vào 17/01/2016)

Tục tằn quá. Đó là cảm nhận đầu tiên người ta có được khi nghe cô ấy nói - một cô gái trẻ và đẹp (đẹp như một búp bê Nhật Bản). Những từ không nên dùng được cô ấy dùng một cách thoải mái và tự nhiên, hẳn là cô ấy đã quen dùng chúng trong đời sống hàng ngày. Từ đó, dễ suy ra rằng cô không thuộc tầng lớp có ăn học, và sự hiện diện của cô ở đất nước Hàn Quốc ở thời điểm hôm nay có lẽ là với thân phận của một cô dâu vong quốc hay một kẻ đi làm thuê xứ lạ.

Sunday, December 27, 2015

Giấc Mộng Alaska – Jeffrey Thai



Chợt nhiên giấc mộng ấy trở về thôi thúc gã, khiến gã cảm thấy mình có ít nhiều trăn trở, giữa những ngày lập Đông không lạnh này. Đông mà không lạnh, lạ nhỉ! Xét ra, cũng lạ, vì hiếm có năm nào đêm Giáng Sinh lại ấm áp như thế này, khiến cho hương vị của đêm thiêng liêng ấy bỗng có chút lạc lõng và nhạt nhòa.

Little Children (2006): Khi Dục Vọng Lên Tiếng - Jeffrey Thai



Tựa đề Little Children (Những Đứa Trẻ Nhỏ) của bộ phim được ra mắt vào năm 2006 (tức là cách đây gần 10 năm) này có thể gieo cho người xem một chút ngộ nhận ở phút ban đầu. Dù rằng trong bộ phim có sự xuất hiện của những đứa trẻ nhỏ và chúng đóng một phần nào đó vào trong việc hình thành nên ý nghĩa cho bộ phim, nhưng thực ra, đây không phải là một bộ phim nói về những đứa trẻ nhỏ (theo nghĩa đen của nó), và có một số phân đoạn nóng bỏng hoàn toàn không dành cho trẻ nhỏ chút nào.

Saturday, December 26, 2015

Ngẫm Nghĩ Về Cuộc Đời Và Con Người Sau HHHVTG 2015 - Jeffrey Thai



Cuộc thi HHHVTG 2015 đã kết thúc vào ngày 20/12/2015 (giờ USA) với một ít dư chấn dữ dội từ sự cố trao nhầm vương miện được cho là lỗi của MC kỳ cựu Steve Harvey. Bất chấp đẳng cấp quốc tế và danh tiếng toàn cầu từ bấy lâu nay, nói cho cùng, đây cũng chỉ là một cuộc thi nhan sắc (vốn không còn là sự quan tâm lớn ở các quốc gia phương Tây). Chẳng có gì gọi là đúng hay sai đối với mức độ quan tâm mà mỗi cá nhân trên quả địa cầu này dành cho nó. Bạn có quyền theo dõi sát sao và ủng hộ cuồng nhiệt,hay bạn có thể tỏ thái độ thờ ơ như nó chẳng hề tồn tại. Cái quyền quan tâm hoặc thờ ơ đó, xét ra, là một trong những quyền sống của con người. Tuy nhiên, nếu bạn là người đã có theo dõi cuộc thi năm nay, và có một khối óc không quá lười biếng, thì có khá nhiều điều bạn có thể rút ra cho mình về con người và cuộc sống ở thời điểm hôm nay hay ở mọi thời điểm.