Saturday, October 19, 2013

Thu Tàn Phai


Lá đã ngả màu vàng úa trên con đường hàng ngày tôi lái xe qua. Sự chuyển đổi sắc màu ấy xảy ra chính xác vào lúc nào, có lẽ ít ai để ý đến. Chỉ biết bất chợt một giây phút nào đó, chợt nhìn chung quanh, không gian đã kịp khoác lên mình nó một tà áo mới. Tà áo ấy tuy mới và đẹp nhưng lại mang màu của thời gian, màu của sự phôi pha, màu của những phai tàn. Ngắm nhìn không gian ngập tràn những xác lá úa nhàu, dưới những tia nắng sáng run rẩy và nhòa nhạt (giống như không gian của buổi chiều có người đứng buồn bên đường ray con tàu, lặng lẽ tiễn một người đi), người ta nhận ra một mùa mới của đất trời lại bắt đầu: mùa thu.


Saturday, September 14, 2013

Tôi Vẫn Đi Bên Cạnh Cuộc Đời




Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo với chồng tôi
Từng mùa thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim, bóng một người
(Hai Sắc Hoa Ti Gôn – TTKH)

Ở những ngày thu cũ, có một người con gái theo chồng mà lòng buồn lắm.  Ngày nàng cất bước vu qui cũng là ngày nàng nhận ra đời nàng đã lỡ làng từ đây:  Yêu một người và đi lấy một người khác.  Sắc hoa ti-gôn ngày xưa màu trắng, như lòng nàng còn trắng trong, chưa biết nghĩ suy gì.  Giờ thì sắc hoa ấy chỉ toàn màu hồng thắm, màu của trái tim - một trái tim phai.  Trái tim ấy rỉ máu từng giọt âm thầm trong mỗi ngày nàng sống.  Những giọt máu rỉ xuống được nàng ép lại, kết thành những vần thơ u buồn, khóc cho người ở lại là nàng, và thương nhớ kẻ ra đi là chàng, giờ đã mịt mù xa xăm, không biết đang ở nơi đâu. 

Friday, September 6, 2013