I)
Đêm khuya.
Vắng và lặng.
Vắng lặng như một cõi thinh không.
Vắng lặng như một cõi vô cùng.
Tiếng hát ấy nhẹ nhàng cất lên.
Nhẹ đến nỗi người ta có thể không nhận ra.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. TCS